BÊN NHAU KHÔNG CẦN TÌNH YÊU…

ben-nhau-khong-can-tinh-yeuEm là em, anh là anh, chúng mình đâu cần phải là của nhau, đúng không anh?

Anh là một ông anh trai quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho em mỗi khi em ốm, anh là một cô bạn gái có thể ngồi hàng giờ để nghe những câu chuyện “trên trời dưới đất” và… cười nhăn nhở với những tình huống cực kì ngốc nghếch của em. Đôi khi anh giống như một chàng trai em thầm ngưỡng mộ, có cả những rung động em chẳng thể nào lí giải nổi, nó như một cơn gió bay qua rồi chợt tắt, như một cơn say nắng, rực rỡ rồi lại dịu dàng qua đi… Chẳng phải là thứ tình cảm nam nữ bình thường, chẳng phải là tình bạn đơn thuần, cũng không phải là anh trai hay em gái, em phủ nhận tất cả những mối quan hệ đó, nhưng chưa bao giờ em phủ nhận tình cảm em dành cho anh.

Anh làm em cười, em vui, em háo hức, anh làm em cảm thấy cuộc sống này chẳng hề cô độc lẻ loi như em vẫn nghĩ. Chưa bao giờ em phải giận, phải buồn, phải suy nghĩ về những thứ xa xôi hơn là hiện tại bây giờ, có anh và có em. Chỉ cần nghĩ đến anh thôi, em biết mình không còn cô đơn.

Đôi khi chẳng phải là yêu đâu, đơn giản như là việc hai con người cùng gặp nhau, đồng cảm với nhau, quan tâm đến nhau mà thôi. Giữa cuộc sống bộn bề này có quá nhiều thứ phải lo toan, giữa dòng đời tấp nập ngoài kia, anh với em dừng lại trong một giây phút nào đó để kể cho nhau nghe về bản thân, về những người chúng ta đã gặp, đã từng yêu, về cuộc sống hàng ngày rất đỗi bình dị và quen thuộc,… phải không anh?

Đôi khi chẳng phải là yêu đâu, nhưng cái cảm giác này vẫn rất tuyệt anh ạ, em chẳng phải giận dỗi nghĩ ngợi nếu một lúc nào đó em bị anh “bỏ rơi”, em chẳng phải giấu trong mình những cảm xúc ẩm ương của cái tuổi “thèm được yêu” này, hay cứ phải ngóng trông và đợi chờ một thứ gì đó khác từ phía anh… Đôi khi chẳng cần hoa hồng em vẫn thấy thật vui vì em biết ở một nơi nào đó, ở một không gian ồn ào tấp nập nào đó, anh vẫn đang nghĩ tới em…

Đôi khi em muốn biết thứ tình cảm ấy là gì, nhưng rồi một lúc nào đó em nhận ra cứ để thời gian trả lời tất cả, sẽ có lúc nào đó, em biết rằng em cần anh như thế nào hay đơn giản chỉ là thứ tình cảm “dở dở ương ương” thế này thôi.

Đôi khi chẳng cần phải yêu, chúng ta vẫn là những con người hạnh phúc nhất thế gian này, phải không anh?

Scroll To Top

Optimized by SEO Ultimate