Chuyện của 2 người…đừng bắt mình em nhớ

Câu chuyện của đôi ta giờ đã thành chuyện cũ. Chỉ mình em nhớ nên nó đã thành chuyện của một người.

Anh còn nhớ câu chuyện ngày xưa ấy, khi chúng ta gặp nhau trong lần đầu tiên trong buổi họp mặt của bố mẹ. Ngày đó còn bé lắm, ta nhìn nhau với ánh mắt ngây thơ trong vắt, nhưng chẳng hiểu vì sao hai ta không ai tiến lại vui đùa cùng nhau như bao đứa trẻ khác. Vì thế ta vẫn chỉ là người xa lạ.

Anh còn nhớ ngày xưa ấy, khi ta mới lớn, ở tuổi hoa mộng ta bỗng nhìn nhau thật ngại ngùng, những cảm giác giữa hai người khác giới như sợi chỉ mỏng ngăn cách. Em đứng bên này còn anh như xa cách bên kia đầu thế giới. Đâu đó bên tai còn nghe lời cha mẹ vui đùa, khi nào chúng lớn cho chúng lấy nhau. Nhưng chỉ thế thôi, trở về với cuộc sống bình thường ta dần quên nhau. Ta vẫn chỉ là hai người xa lạ.

Anh còn nhớ ngày xưa ấy, ngày chúng ta 18, sau bao lâu không gặp em đã thành thiếu nữ, còn anh – bờ vai rộng và nụ cười dịu dàng đẹp như cổ tích. Ta bỗng nhìn nhau thật lạ, đôi mắt ngại ngùng ngày xưa nay thấp thoáng chút thẹn thùng của con tim lỡ nhịp. Ta phải lòng nhau vào một ngày nắng, những bông hoa cúc tây bên sân ga như mơ màng khi anh ôm em thật chặt và bờ môi khẽ thì thầm: “Hẹn ngày ta gặp lại. Xin đừng quên anh!”. Có lẽ nào từ nay ta sẽ là gì đó của nhau?

chuyen-cua-2-nguoi-dung-bat-minh-em-nho

Anh có nhớ ngày xưa ấy, ngàn km không làm tình yêu ta vơi bớt. Ta đếm từng ngày mong ngóng nhau trong nỗi nhớ, ta thấy thiếu một bờ vai giữa trời đông lạnh giá, ta gặp nhau trong mỗi giấc mơ. Em thấy mình khóc vì nhớ nhung, quan tâm lo lắng, rồi giận hờn bằng một trái tim son trẻ. Em thấy anh chở che, bao bọc em một tình yêu chân thành nhưng vụng dại. Ta đã yêu nhau thật rồi.

Anh còn nhớ ngày xưa ấy, ngày ta đi về hai ngả, ngày ta nhận ra cuộc đời không phải là giấc mơ. Ta nhìn sâu vào mắt nhau, ánh mắt vẫn chan chứa yêu thương nhưng đơn giản là chia tay, khoảng cách làm hai ta mỏi mệt. Ngày đó ta còn trẻ dại, chẳng đủ lòng tin cho câu chuyện tình thấy trước bao chông gai. Ta hứa với nhau vẫn sẽ là bạn bè. Rồi ta quay mặt đi, em thấy vị mặn chát đầu môi, em nghe đâu đó trong gió giọt nước mắt vỡ tung trên nền gạch lạnh của của bờ vai đang xa dần. Những bông cúc tây bên sân ga ấy giờ đây héo úa như chuyện của đôi ta.

Anh còn nhớ ngày xưa ấy, vì lẽ gì mà ta vẫn không quên được nhau. Âm thầm quan tâm nhau, kiếm cớ hỏi han nhau bằng những câu chuyện không đầu không cuối. Thu hết can đảm để gặp nhau, ta lén nhìn nhau bằng ánh mắt ngập ngừng, ta lúng túng khi cố chứng minh rằng mình vẫn tốt, vẫn khỏe khi không có nhau. Để đêm về lại trằn trọc vì nhớ nhung và hy vọng.

Biết đâu đó một ngày kia ta sẽ lại là gì đó của nhau.

Anh còn nhớ ngày hôm qua, ta đã thành người xa lạ thật rồi. Anh chẳng còn thấy lòng hoang hoải khi nghe bản tình ca cũ. Chẳng còn dừng lại ngắm nhìn khóm cúc tây bên sân ga ấy. Anh đã quên ngày xưa ấy, còn em vẫn nhớ. Anh đã yêu người khác còn em vẫn chỉ lẻ loi một mình. Sao lại quên em dễ dàng như thế, anh đã hứa mà!

Câu chuyện của đôi ta giờ đã thành chuyện cũ. Chỉ mình em nhớ nên nó đã thành chuyện của một người. Câu chuyện của một người thì lẻ loi và cô quạnh, tình yêu từng diệu kì bị lớp bụi thời gian làm hoen rỉ rồi sẽ có ngày mục nát. Vì thế hôm nay em kể anh nghe kể về mối tình đầu tinh khôi, kể về những bông cúc tây bên sân ga, kể về một chiều gió, kể về những lời hứa, kể về tình yêu vẫn dai dẳng suốt dọc tháng năm.

Anh có còn nhớ chút gì không, có thấy lòng nghẹn ngào khi nghe câu chuyện cũ. Cứ yêu ai khác, cứ sống thật tốt nhưng làm ơn đừng lãng quên tất cả, đừng nhìn em bằng ánh mắt như thể ta chưa từng quen. Chuyện của hai người vì thế đửng bắt mình em nhớ. Được không!

Scroll To Top

Optimized by SEO Ultimate