Gửi bạn – Người lạ thân thương!

gui-ban-nguoi-la-than-thuongRồi sẽ có lúc ta nhận ra rằng, có những người chỉ có thể ở lại trong tim ta chứ không thể cùng ta đi hết đoạn đường dài. Và khi ấy, ta sẽ gọi họ là “người-lạ-thân-thương”…

Cho tôi gọi bạn là Nước. Bởi Nước là món quà thiêng liêng nhất mà tạo hóa đã dành tặng cho loài người. Nước làm cây cỏ xanh tươi, Nước giúp duy trì sự sống. Cũng vì vậy, từ ngày bạn đến, tâm hồn tôi như được tưới mát hơn, các tế bào vui vẻ trong tôi chen nhau đâm chồi nảy lộc. Nhưng, có điều…tôi chẳng thể nào cầm-nắm-níu-giữ được Nước. Nước cứ khẽ luồn qua những khe hở trên tay tôi và cứ thế trôi tuột đi mất dù cho tôi có cố gắng níu giữ thế nào đi chăng nữa.

Cho tôi gọi bạn là Gió. Gió xua tan cái nắng hè gay gắt. Gió thổi hiu hiu cho mắt lim dim ngủ, cho môi khẽ mỉm cười. Bạn đến và thổi mát cuộc đời tôi, xua tan đi bao mỏi mệt trong guồng quay cuộc sống. Gió thổi bay cái vỏ ốc bám lấy tôi từ năm này qua tháng nọ, mở lòng tôi ra để cảm nhận cuộc đời. Dù lòng tôi có tĩnh lặng đến đâu đi chăng nữa thì nó cũng đã bao lần dậy sóng vì Gió. Nhưng, có điều…đôi lần cơn Gió kia hóa thành Bão, cuốn phăng đi hết những yêu thương ngày nào và ném tôi vào lại chiếc vỏ ốc ngày xưa.

Cho tôi gọi bạn là Mây. Mây trôi lơ lửng, bồng bềnh trên bầu trời, che bớt cái nắng như đổ lửa giữa trưa hè gay gắt. Mây làm cho bầu trời thêm đẹp, thêm hài hòa. Nẳm ngửa mặt lên trời, nhìn Mây trôi bỗng thấy cuộc đời thật bình yên. Nhưng Mây cứ bị gió đẩy đi và trôi đi mãi chẳng biết khi nào mới dừng lại. Khi tôi chạy thì Mây lại bị gió cuốn đi, Mây cứ trôi, và tôi cứ đuổi. Đến khi Mây dừng lại thì tôi cũng kiệt sức và thế là chẳng có lúc nào tôi đuổi kịp Mây.

Cho tôi gọi bạn là Sóng. Sóng vỗ nhấp nhô trên biển, lúc trồi lên, lúc sụp xuống. Sóng gợn lăn tăn đem bình yên về với Biển. Cũng như Sóng, đôi lúc bạn sôi nổi, dạt dào yêu thương, lúc thì tĩnh lặng và biến mất chẳng thấy tăm hơi. Khi Sóng dâng lên, tôi chưa kịp đưa tay ra nắm lấy thì Sóng đã rút lại và trở về với biển cả mênh mông, để lại mình tôi trơ trội với cát vàng.

Cho tôi gọi bạn là Nắng. Nắng thắp sáng cuộc đời. Nắng mang hơi ấm vào những ngày mùa đông rét buốt. Nắng cho cảnh sắc thêm hài hòa, sinh động. Bạn là Nắng, bạn thắp sáng cuộc đời tôi, cho tôi những tia nắng tràn đầy hi vọng khi cuộc đời tôi bỗng chốc hóa âm u. Bên bạn, tôi sẽ chẳng bao giờ lạc trong bóng tối. Bên bạn, những sắc màu kỳ diệu của cuộc sống hiện ra rõ hơn trong mắt tôi nhờ vào ánh sáng tỏa ra nơi bạn. Nhưng rồi, Nắng sẽ tắt. Nắng tắt, bóng tối bao vây. Nắng tắt, cái lạnh bao trùm. Nắng tắt, đêm trôi vào tĩnh mịch. Và khi Nắng tắt, tôi nhận ra…chẳng có gì là mãi mãi. Dù ngày mai tôi sẽ lại thấy Nắng chan hòa, nhưng có chắc, Nắng của ngày mai có giống với Nắng của hôm nay?

Cho tôi gọi bạn là Góc nhỏ. Một Góc nhỏ trong từng con đường hằng ngày tôi lướt qua. Một Góc nhỏ trên bầu trời để hằng đêm tôi nhìn ngắm. Một Góc nhỏ trong tim để ngày ngày tôi tự vỗ về, an ủi. Và một Góc nhỏ trong miền ký ức để bất giác tôi lại mỉm cười khi nhớ về. Một Góc nhỏ mà tôi chẳng thể nào quên.

Nước, Gió, Mây, Sóng, Nắng đều là những gì tuyệt diệu nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho Trái đất, và bạn chính là điều tuyệt vời nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời mình, mãi là một Góc nhỏ luôn hiện diện trong tim tôi

Scroll To Top

Optimized by SEO Ultimate