Muốn được sống là “chính mình”, khó đến vậy sao?

duoc-song-la-chinh-minh-kho-den-vay-saoĐôi khi em thực chỉ muốn được sống thật với những cảm xúc của chính mình, không phải vay mượn cảm xúc của ai khác để sống mà vùi lấp đi con người thật trong em. Em không muốn đi vay mượn niềm tin để yêu anh. Em muốn yêu anh bằng tất cả những gì em có.

Anh có biết điều gì tồi tệ đang xảy ra nhất với em không?
Đó là em phải sống và đấu tranh với những thứ cảm xúc hỗn độn chết tiệt này một cách khó nhọc và đau đớn. Anh có biết chúng cào xé tim gan em tới mức nào không, ứa máu, thậm chí nhiều lần còn vụn nát nữa kìa. Cảm giác đó với em thật tệ và khó chịu.

Ta yêu nhau, tình yêu của chúng ta thật đẹp, thật hạnh phúc. Em biết rằng nhiều cô gái khác đang ghen tị với em chết đi được, khi mỗi lần khoác tay cùng anh đi dạo phố, muasắm, đi chơi, tiệc tùng cùng bạn bè, có người nhìn em bằng ánh mắt hình viên đạn, ngưỡng mộ có, soi mói có, ghanh tị cũng có… Nhưng với em những điều đó không quan trọng, quan trọng nhất với em, là anh vẫn luôn ở đây, vẫn luôn bên em, vẫn luôn yêu em bằng tất cả trái tim mình.

Nhưng anh biết không, nhiều khi em cảm thấy khó thở, ngột ngạt vô cùng. Như thể khi ấy em đang chới với ở lưng chừng vực thẳm, cảm giác của những hồi ức đẹp hiện về, rồi lại bàng hoàng cho hiện tại, tất cả, tất cả đều làm tim em nghẹn lại!

Nhiều khi em muốn được là chính mình anh ạ!

Yêu anh, em hạnh phúc lắm, thực sự rất hạnh phúc. Nhưng từ đó, những lo lắng trong em cũng theo thời gian mà chất chồng. Ở bên anh, khi đi cùng anh, em thật sự không tự tin, em như đánh mất chính mình, luôn cố gắng giữ gìn tình yêu này bằng dáng điệu của cô gái hiền hòa và dịu dàng nhất.

Em đã nghĩ rất nhiều. Mình quen nhau như thế nào? Mình yêu nhau như thế nào? Anh còn nhớ không? […] Ừ. Chắc không anh nhỉ? Nhưng em còn nhớ, nhớ rất rõ nữa kìa.

Em không hiền lành, không dịu dàng như bao cô nàng anh từng yêu, em cũng không có gì nổi bật, không thu hút được ánh nhìn của người khác. Em bình thường. Em là chính em.

Em luôn muốn tình cảm giữa anh và em trọn vẹn, luôn muốn tình yêu này giữa chúng ta đẹp nhất, tốt đẹp nhất. Em không biết anh yêu em về điều gì. Nhưng làm ơn, để em được làm chính mình, dù chỉ trong giây phút ngắn ngủi ngông cuồng của đời em thôi cũng được.

Em phá cách, em ngang ngạnh, em ương bướng. Em không giỏi nội trợ, bếp núc, em không khéo léo, em không biết nói những lời ngọt bùi, nồng đậm. Em là em. Nhưng em không khi nào làm điều gì quá đáng hay có lỗi, em vẫn được mọi người đón nhận trong niềm vui, em vẫn yêu anh, luôn khiến anh tự hào. Nhưng em là em, là cô gái của tự do anh ạ. Vì thế, đừng giam em trong tình yêu ấy có được không. Yêu, nhưng đừng mang tình yêu mà đánh cược như thế, đừng bắt ép em, đừng ràng buộc tự do của em. Làm ơn!

Đôi khi em thực chỉ muốn được sống thật với những cảm xúc của chính mình, không phải vay mượn cảm xúc của ai khác để sống mà vùi lấp đi con người thật trong em. Em không muốn đi vay mượn niềm tin để yêu anh. Em muốn yêu anh bằng tất cả những gì em có.

Em yêu anh, điều đó không bao giờ thay đổi!
Nhưng anh à, làm ơn, làm ơn hãy lắng nghe con tim em, làm ơn hãy lắng nghe dù chỉ một lần!

Scroll To Top

Optimized by SEO Ultimate