TA VÀ SỰ “ĐONG ĐẾM” CUỘC ĐỜI…

dong-dem-cuoc-doi

 

 

 

 

 

 

 

Chúng ta có thể đi,đi rất xa
nhưng những ám ảnh vẫn đeo đẵng và thành thói quen khó bỏ
khi giọt nước mắt còn chưa kịp rỏ
đã thấy cuộc đời là một mớ trớ trêu

Chúng ta đã sống và đã đi được bao nhiêu?
đã yêu bao nhiêu người trong cuộc đời ngắn ngủi
tuổi tác chúng ta là những con số ảo cứ đuổi nhau trên hành trình năm tháng
như một kì hạn sẽ có kết thúc,vì đã lỡ có bắt đầu

Chúng ta đã sống được bao lâu?
nhưng những ám ảnh về sự lãng quên và nỗi đau cứ chất chồng lên cao ngút
đó là những điều có thực?
hay chẳng qua chỉ là những vách ngăn chúng ta tự dựng lên để tách biệt đời mình?

Cuộc đời vốn là một cuộc hành trình
chúng ta cứ cố đi tìm những điều được mất
để làm gì khi tất cả chúng ta đều chỉ là kiếp trọ ở trần gian,sống nhờ vào những xác thân người thật
nhàm chán đến bật cười

Chúng ta đã làm gì có lỗi với cuộc đời
mà đến cả nụ cười cũng là điều khó nhọc
chúng ta đã làm gì có lỗi với cuộc đời
mà cứ phải ám ảnh mình là kẻ có tội,là kẻ có cuộc đời bị đánh cắp và lãng quên?

Scroll To Top

Optimized by SEO Ultimate